Nhớ Huế

Tôi không nghĩ có một ngày tôi lại nhớ Huế. Chắc bởi mấy hôm trước trời mưa, còn bố tôi thì mở loa cả một list nhạc về Huế. Mấy bài hát về Huế lúc nào cũng có mưa, mà người ta nghĩ về Huế cũng chỉ nghĩ đến mưa Huế, vì nổi tiếng quá mà, có những đợt nghe nói mưa liền mấy chục ngày không dứt. Trước tôi không thích nghe về Huế, vì người ta khen nhiều quá, nét đẹp dịu dàng mộng mơ bay bay tà áo dài của những cô học trò trường Quốc Học, rồi nét đẹp cố đô tôn nghiêm thanh lịch, rồi nét đẹp man mác buồn những chiều mưa ảm đạm. Khen hoài…

Tôi ở Huế còn chưa được 24 tiếng, chỉ vỏn vẹn một buổi chiều nắng đẹp, một buổi tối trời mát, đến sáng hôm sau ăn sáng xong đã vội đi ngay. Chừng ấy thời gian cũng đủ để cảm nhận được cái lưu luyến vấn vương với Huế, thành phố khiến người ta vừa gặp đã phải thương. Chắc vậy nên mới gọi Huế thương!

DSCF2323

Huế kỳ lạ thật đấy! Khi mà lượng du khách đến Huế tham quan một ngày vốn không hề nhỏ, thậm chí cực kỳ nhiều, vô cùng nhiều mà Huế vẫn luôn luôn giữ nguyên dáng vẻ nhã nhặn lại ngọt ngào. Đường phố Huế gần như không bao giờ đông đúc cả, mọi người đi lại, nói chuyện chậm rãi, từ tốn. Tôi không nhìn thấy ở đâu cảnh chen chúc nhốn nháo của các anh các chú xe ôm hay các chị bán hàng vây quanh du khách. Vốn cứ nghĩ dù điểm đến có là nơi văn hóa ứng xử tốt đến cỡ nào đi chăng nữa thì những cảnh tượng như thế vẫn là những điều hiển nhiên rất đỗi bình thường. Nhưng Huế thì có vẻ không như thế.

DSCF2294

Lúc tôi đến Huế đã là đầu giờ chiều nên hai đứa vội vàng đến cái dorm vừa tìm thấy trên agoda để check-in và gửi đồ rồi đứa nào đi thăm điểm của đứa ấy. Tôi chưa từng đến Huế nên chắc chắn phải chọn thăm Hoàng Thành, còn Khunie đi thăm các khu lăng ở ngoại thành. May mắn ở chỗ dorm mà chúng tôi ở nằm ngay đường biên bên thành, đi bộ vài bước chân là tới quảng trường để xếp hàng mua vé vào Đại Nội.

Hoàng Thành giới hạn bởi một vòng tường thành gần vuông với mỗi chiều xấp xỉ 600m với 4 cổng ra vào mà độc đáo nhất thường được lấy làm biểu tượng của Cố đô: Ngọ Môn, chính là khu vực hành chính tối cao của triều đình Nguyễn. Bên trong Hoàng thành, hơi dịch về phía sau, là Tử cấm thành – nơi ăn ở sinh hoạt của Hoàng gia.

Xuyên suốt cả ba tòa thành, con đường Thần đạo chạy từ bờ sông Hương mang trên mình những công trình kiến trúc quan yếu nhất của Kinh thành Huế: Nghinh Lương Đình, Phu Văn Lâu, Kỳ Đài, Ngọ Môn, điện Thái Hòa, điện Cần Chánh, điện Càn Thành, cung Khôn Thái, lầu Kiến Trung… Hai bên đường Thần đạo này là hàng trăm công trình kiến trúc lớn nhỏ bố trí cân đối đều đặn, đan xen cây cỏ chập chờn khi ẩn khi hiện giữa những sắc màu thiên nhiên, luôn tạo cho con người một cảm giác nhẹ nhàng thanh thản.

Thông tin tại: Quần thể di tích Cố đô Huế

DSCF2296

Ở bên trong Đại Nội, mỗi một bước tôi đều tưởng tượng xem ngày xưa người ta sống bên trong này sẽ như thế nào, đi lại ra sao, khi nhìn ngắm phong cảnh có suy nghĩ thế nào.  Khi ngước lên nhìn trời xanh có giống như tôi bây giờ, cùng khung cửa như thế, ánh nắng như thế. Kiểu như cùng cảnh vật này mà người ở cách nhau mấy trăm trong lòng liệu có khi nào có cùng một niềm suy tư. Chắc mấy người biên kịch, tiểu thuyết gia viết loại truyện xuyên không về cổ đại cũng sẽ mượn khung cảnh bên trong những di tích như thế này để tạo không gian sáng tác.

Tôi đi cả buổi chiều mới hết Đại Nội, nên cũng không còn thời gian để di chuyển ra các điểm bên ngoài “tụ hội” với Khunie nữa. Huế ngoài Hoàng Thành – Đại Nội còn có nhiều điểm tham quan: Chùa Thiên Mụ, Lăng các vị vua Triều Nguyễn: Gia Long, Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức, Dục Đức, Đồng Khánh, Khải Định… và những công trình khác.

Xa xa về phía Tây của Kinh thành, nằm hai bên bờ sông Hương, lăng tẩm của các vua Nguyễn được xem là những thành tựu của nền kiến trúc cảnh vật hóa. Lăng vua đôi khi lại là một cõi thiên đường tạo ra cho chủ nhân hưởng thú tiêu dao lúc còn sống, rồi sau đó mới trở thành cõi vĩnh hằng khi bước vào thế giới bên kia. Hàm nghĩa như vậy nên kiến trúc lăng tẩm ở đây mang một phong thái hoàn toàn riêng biệt của Việt Nam. Mỗi lăng vua Nguyễn đều phản ánh cuộc đời và tính cách của vị chủ nhân đang yên nghỉ. 

Bên cạnh thành quách cung điện lăng tẩm nguy nga tráng lệ, Huế còn lưu giữ trong lòng bao nhiêu công trình kiến trúc độc đáo gắn liền với thể chế của hoàng quyền mà cách phối trí của các khoảng không gian đã tiến đến đỉnh cao của sự hài hòa trong bố cục. Song song với Kinh thành vững chãi bảo vệ bốn mặt, Trấn Bình Thành án ngữ đường sông, Trấn Hải Thành trấn giữ mặt biển, Hải Vân Quan phòng ngự đường bộ phía Nam, cả một hệ thống thành lũy của Kinh đô song không mấy ai để ý đến tính quân sự của nó vì nghệ thuật kiến trúc đã đạt đến đỉnh cao. Đan xen giữa các khu vực kiến trúc cảnh vật hóa độc đáo ấy, chúng ta còn có thể tham quan đàn Nam Giao – nơi vua tế trời; đàn Xã Tắc – nơi thờ thần đất, thần lúa; Hổ Quyền – đấu trường duy nhất dành cho voi và hổ; Văn Miếu – nơi thờ Khổng Tử và dựng bia khắc tên Tiến sĩ văn thời Nguyễn; Võ Miếu – nơi thờ các danh tướng cổ đại và dựng bia khắc tên Tiến sĩ võ; điện Hòn Chén – nơi thờ Thánh mẫu Thiên Y A Na… còn quá nhiều những thắng tích liên quan đến triều Nguyễn hòa điệu trong những thắng cảnh thiên nhiên nổi tiếng như sông Hương, núi Ngự, Vọng Cảnh, Thiên Thai, Thiên An, Cửa Thuận… thực sự là những bức tranh non nước tuyệt mỹ

Thông tin tại: Quần thể di tích Cố đô Huế

Buổi tối ở Huế, sau khi thử gần hết các món bánh “phải thử khi đến Huế” ở quán Bà Đỏ, chúng tôi quay lại phía Cầu Trường Tiền. Vốn định tìm một quán cà phê ngồi cho hết buổi tối, nhưng rồi thấy khu chợ đêm dưới chân cầu, liền gửi xe ghé xem thử. Chợ đêm không nằm trong quy hoạch phát triển của thành phố, vì không thấy có bảng biểu hay cổng chào. Ở đây bán đủ thứ đồ ăn vặt, đồ chơi vặt, đi một xíu đã hết chợ mà không tìm thấy thứ gì mua được. May mắn thay, một thứ thú vị hơn chợ đêm xuất hiện trước mắt, là một cây cầu gỗ đi bộ dọc bờ sông Hương, người ta xây cầu cách bờ chừng 2m, đủ thoáng và đủ dài để có thể dành hàng giờ đi dạo hóng gió, ngắm sông, ngắm cầu Trường Tiền, cũng có thể ngắm hoàng thành ban đêm sáng điện bên kia bờ. Trên sông, thuyền rồng du lịch buổi tối vẫn lênh đênh, đèn điện sáng nhiều màu, thi thoảng vọng lại tiếng ca Huế. Khung cảnh lãng mạn, nên thơ, chỉ là thiếu nhẹ một anh người yêu để đi dạo cùng.

Lúc chúng tôi quay lại Hoàng Thành để về nhà, nhìn thấy ánh pháo sáng bắn ở khu vực Kỳ Đài, lại dừng xe vào hóng chuyện. Chỉ tiếc rằng vừa gửi xe đi bộ vào tới gần thì buổi diễn đã hết. Khi hỏi các cô đi tập thể dục xung quanh mới biết đó là lịch bắn súng thần công mỗi tuần vào thứ tư và thứ bảy lúc 9h tối hoặc vào các dịp lễ đặc biệt. Nếu biết sớm hơn một chút, có lẽ tôi đã không bỏ lỡ tiết mục đặc sắc này, nhân tiện chụp ảnh Ngọ Môn đèn đóm lộng lẫy vào ban đêm.

Hy vọng lần sau đến Huế sẽ có duyên hơn, có nhiều thời gian hơn để đắm chìm lâu hơn trong cái dịu dàng của Huế, để khám phá thêm các khu di tích bên ngoài thành, thêm những cái đẹp mà đến giờ người ta vẫn cứ khen hoài khen mãi…

 

 

 

One Comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s