Myanmar – Kalaw – JJ

Kalaw, là một buổi sáng trên vùng trung du, hơi se lạnh nhưng ánh nắng tràn ngập. Tôi thức dậy và ăn sáng lúc 7h, sau hơn 4h ngủ say trong căn phòng nhỏ xíu của một guest house mà tôi đã ghé tạm sau chuyến xe đêm qua. Không khí vùng này trong lành và dịu êm quá đỗi.

Địa điểm tập trung cách chỗ tôi ở không xa. Nó là một căn nhà nhỏ khác nằm chơi vơi trên sườn đồi, mà phải lần theo mấy biển chỉ dẫn mới có thể lên được tới nơi. Khi tôi tới, mới chỉ có một cặp đôi người Ý đang chuẩn bị đồ đạc tại đó. Chủ nhà cũng là người cung cấp dịch vụ cho chúng tôi – một phụ nữ Myanmar chừng trên 30 tuổi, nhìn khắc khổ như bao con người nơi đây, và cũng tốt bụng như vậy. Nhà chị ấy không chỉ là một điểm cung cấp dịch vụ tour trekking mà còn là một trung tâm nuôi và cứu hộ cho những chú chó bị bệnh hoặc bị thương. May thay, cặp đôi người Ý đầu tiên là bác sỹ, và họ cũng đã giúp một tay vào việc mua thuốc và tiêm cho một em bị gãy chân, nhiễm trùng không thể cử động được. Họ sẽ không đi cùng đoàn với tôi, mà bắt đầu một chuyến trekking 3 ngày 2 đêm.

13923489_678236932343176_1896081996942760527_o.jpg

Một tiếng sau, mọi người bắt đầu tới đông đủ hơn và cũng vui vẻ hơn nhiều. Chủ yếu ở đây là các bạn châu Âu và một vài bạn người Mỹ. Chỉ có mình tôi là người châu Á, dáng nhỏ xíu và khuôn mặt cũng có nét trẻ hơn. Khi bắt đầu tách đoàn, tôi đi cùng với 3 người nữa lên 1 xe tải, tài xế chở chúng tôi đến một điểm cách đó khoảng 30km, tụ họp với một nhóm theo lịch trình 3 ngày đã khởi hành từ hôm trước. Và toàn bộ chúng tôi sau đó có 11 người, cùng nhau trải qua 2 ngày 1 đêm còn lại.

Trong nhóm chúng tôi, có 1 cặp đôi trẻ người Ý, 1 cặp đôi lớn hơn siêu cấp lãng mạn người Tây Ban Nha và 7 người còn lại đều là những bạn trẻ thích du lịch một mình. Hướng dẫn của chúng tôi là một chị gái Myanmar xinh đẹp và thông minh. Chị ấy chăm lo rất tốt cho những thành viên trong đoàn, lễ phép với tất cả những người dân bản địa mà chúng tôi đã gặp, và đặc biệt yêu động vật.

Hành trình của chúng tôi bắt đầu bằng một đoạn đường bằng phẳng ngang qua cánh đồng lúa. Cô hướng dẫn viên dừng lại dưới một gốc bồ đề để giải thích cho chúng tôi sơ lược về nguồn gốc Phật giáo và các loại bồ đề khác nhau. Tiếp theo đó, chúng tôi đến với một tu viện nhỏ, đây là nơi mà mọi người tới để tham gia các khóa học về phật giáo. Phật giáo ở Myanmar là dòng tiểu thừa – theo ý hiểu đại khái sơ sài của tôi thì nó là tu cho bản thân mình, không giống với phật giáo đại thừa là tu cho đời. Bởi vậy nên người Myanmar thường sẽ có một đoạn thời gian trong cuộc đời theo học tại các tu viện. Không chỉ vậy, các tu viện không thu học phí và sinh hoạt phí nên những em nhỏ gia đình khó khăn thường sẽ trú tại tu viện, vừa học văn hóa phổ thông, vừa tu luyện như các tăng sĩ.

Đoạn đường mà chúng tôi đi qua chủ yếu là đồng lúa, chạy miết trên sườn đồi thoải, có nơi không đủ để tạo thành ruộng bậc thang, địa hình giống như khu vực Hòa Bình của Việt Nam, nhưng phong cảnh – theo tôi là không đẹp bằng. Trên đường đi, chúng tôi gặp khá nhiều đoàn đi cùng cung đường, nhưng mỗi đoàn lại đi theo những lối mòn khác nhau, và một vài nhóm đi ngược đường. Từ Kalaw tới Inle được gọi là xuôi đường, vì vị trí tại Kalaw cao hơn nên đường đi chủ yếu là xuống dốc thay vì lên đèo, sẽ không vất vả như những đoàn đi cung ngược lại.

 

13996259_678237309009805_4504915571260396945_o

Bữa trưa đầu tiên của chúng tôi là món mỳ Shan – món mỳ nổi tiếng của vùng này được phục vụ tại một ngôi nhà là điểm dừng chân nhỏ trên đường, kèm theo khoai tây chiên, salad và hoa quả. Tôi là người ăn được nhiều thứ, đồ ăn không tệ nhưng để đánh giá về độ ngon thì tôi lại trở nên khó tính. Món ăn Myanmar không ngon, hoặc nó quá đơn điệu so với những mùi vị phong phú của Việt Nam nên tôi chẳng thể mở lời tán dương như những bạn đồng hành trong đoàn được. Tôi chỉ nói ngon khi thực sự rất ngon với mình, còn lại, tôi chỉ gật đầu cười trừ. Nhưng không còn cách nào khác, mỗi nơi lại có một khẩu vị khác nhau nên dù không ngon với mình thì tôi cũng không thể chê bai nó được, vì nó hợp khẩu vị và trở nên rất rất ngon với người khác, đôi khi nó còn là niềm tự hào của người làm ra món ăn đó.

 

Buổi chiều hôm đó bắt đầu bằng một cơn mưa bóng mây để rồi cuối cùng kết thúc bằng một cơn mưa rào tầm tã, dai dẳng tới mãi tận sáng ngày hôm sau. Thời tiết vùng trung du dưới trận mưa đã trở nên lãnh lẽo hơn nhiều. Những khuôn mặt ướt đẫm và những đôi chân nặng trĩu do đất đá bám vào giầy, chúng tôi đã cùng nhau vượt qua những con dốc trơn trượt, những đoạn đèo đất đỏ với sự động viên giúp đỡ nhau cả về tinh thần lẫn thể chất. Mỗi khi vượt qua một vũng lầy, cả đoàn chỉ có một mối quan tâm duy nhất là xem chân ai vừa bị sụt vào bùn, để rồi buổi tối sẽ chọn ra một quán quân.

Cuối cùng chúng tôi đã vượt qua trận mưa ấy, cũng chính là đoạn khó khăn nhất trong toàn bộ quãng đường để đến với điểm dừng chân, nghỉ đêm. Đó là một homestay mà khu vực dành cho khách là nguyên một ngôi nhà dựng bằng lán tre, xây bục cao một chút để làm giường và trải 12 bộ chăn gối cho cả đoàn ngủ chung. Sau thời gian nghỉ ngơi và tắm gội, chúng tôi tập trung ở phòng ăn để dùng bữa tối và trò chuyện. Cái thứ không khi tuyệt vời của cả nhóm này chính là điểm tôi nhớ nhất về cả chuyến đi, khiến tôi khi trở về muốn ngay lập tức viết note về Kalaw trước tiên, nhưng sau đó khi bắt đầu lại chẳng biết dùng từ ngữ, dùng sự hình dung nào để diễn đạt lại sự tuyệt vời đó.

 —

Hoặc có thể khi đó tôi vẫn còn đang mải dành tâm trí cho một thành viên duy nhất trong đoàn nên chẳng thể gợi lại được những ký ức khác. Cậu ấy chính là quán quân sụt lầy của nhóm. Cho đến hiện tại ngồi viết những dòng này thì bạn ấy chỉ là một kỷ niệm đẹp nhưng vào thời điểm đó thì bạn ấy là tất cả những gì thu được vào tầm mắt của “cô gái nhỏ bé” là tôi. Đó là một bạn trẻ hơn tôi 2 tuổi, có tính cách không quá sôi nổi khá giống tôi và đặc biệt có nụ cười tuyệt đẹp. Chính nụ cười ấy đã hạ gục tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên khi vẫn còn đang ngồi một mình ở điểm tập trung lúc bắt đầu. Khi đó mọi người chưa tới nhiều, đang cúi buộc dây giầy thì thấy bóng người bước vào cửa, tôi ngẩng lên nhìn bắt gặp cái bóng cao gầy đang gật đầu chào và nụ cười của bạn ấy. Đó là chàng trai rất hào hứng và chăm chú khi nghe tôi kể về Việt Nam, bạn ấy nói rằng trong suốt chuyến đi thì Việt Nam là điểm đến yêu thích và ấn tượng nhất với bạn ấy. Đương nhiên là tôi rất vui rồi. Bạn ấy  là người thường xuyên đi bên cạnh, nói chuyện với tôi nhiều hơn, cái thứ nhiều trong khái niệm nhiều của hai đứa kiệm lời. Buổi tối hôm đó, chúng tôi đã thực sự ngồi nói chuyện với nhau nhiều hơn trên 2 cái ghế tre kê ngoài hiên của căn phòng tập thể không đèn điện tối om. Những câu chuyện vu vơ dưới cái lạnh ướt của một đêm mưa. Cậu ấy kể cho tôi nghe về cuộc sống của một sinh viên đại học, về bố mẹ cậu tại Mỹ, và một gia đình lớn hơn ở Hàn Quốc. Đổi lại, tôi kể cho cậu ấy nghe thêm về tôi, về Hà Nội, trả lời những câu hỏi của cậu ấy và cả những chủ đề không rõ đã bắt đầu từ đâu. Chúng tôi đã ngồi nói chuyện rất lâu, rồi im lặng cũng rất lâu. Sau này mỗi khi nghĩ lại về hôm đó, tôi cuối cùng cũng đã cảm nhận được cảm xúc của một nhân vật trong những dòng đã đọc đâu đó. Tác giả viết rằng: “Rõ ràng đêm ấy trời mưa rất lớn, về sau cô cũng đã từng lên mạng tìm lại thông tin về thời tiết ngày hôm đó, nói rằng bầu trời âm u nhiều mây dày phủ kín, mà sao trong ký ức của cô lại chỉ xuất hiện bầu trời sao lấp lánh”

Ngày hôm sau, chúng tôi khởi hành lúc 8h30 sáng với những đoạn đường dễ dàng hơn so với hôm trước. Đoạn khó khăn và tốn sức nhất chính là đỉnh đồi ranh giới với hồ Inle. Chúng tôi tại đỉnh đồi ấy trả tiền phí vào khu vực Inle và cả đoạn đường phía sau hoàn toàn thoải mái vì từ giờ sẽ không còn phải lên bất cứ con dốc nào nữa.

13958053_678237342343135_6140052079212409711_o
Ngôi làng bên hồ là một rừng tre xanh mướt, như những ngôi làng bắc bộ Việt Nam. Đi qua ngôi làng ấy, chúng tôi dừng lại ở một nhà hàng nhỏ ngay bờ hồ để dùng bữa trưa, nghỉ ngơi và chính thức kết thúc tour tại đây. Tôi tranh thủ check mail và nhận được khá nhiều tin tức tốt. Bên cạnh tôi, JJ chăm chú vào những cậu chuyện của mọi người trong nhóm, thấy tôi lắc lắc màn hình điện thoại trên tay cậu ấy không nói gì, chỉ cười theo sự vui vẻ đang hiện lên trên khuôn mặt tôi. Từ khi tới con đường đi ra hồ, cậu ấy đã bắt đầu ít nói và không còn cười nhiều với tôi nữa. Bởi tối qua, chúng tôi đã thống nhất với nhau là không trao đổi thông tin liên lạc sau khi kết thúc tour. Cậu ấy sẽ tiếp tục đi Bagan, rồi đi Malaysia, còn tôi ở lại Inle và Myanmar thêm vài ngày nữa. Cái thứ cảm giác không thể nói thành lời này tôi biết nó không thể kéo dài lâu, vì tôi hiểu rất rõ tính cách bản thân, và vì vậy tôi ích kỷ không cho phép nó tiếp tục làm đảo lộn cuộc sống của tôi sau chuyến đi.
Mỗi chiếc thuyền nhỏ vào hồ chỉ chở được tối đa 6 người, đoàn của tôi phải chia làm 2 nhóm một đi trước, một đi sau. Và ghế trống cuối cùng của thuyền đầu tiên thuộc về tôi, trước sự ngạc nhiên của cậu ấy. Có lẽ tôi sẽ rất nhớ ánh mắt cậu ấy trong khoảnh khắc đó bởi câu tạm biệt tôi còn không nói, chỉ vẫy tay chào và cười với cậu ấy lần cuối.
Tạm biệt Kalaw, tạm biệt JJ 🙂

2 thoughts on “Myanmar – Kalaw – JJ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s