Để dành check-in cho lần sau

Nếu để đặt tên, có lẽ “Chuyến xuyên Việt để dành check-in cho lần sau” là một trong những cái tên phù hợp nhất để đặt cho chuyến đi của chúng tôi cuối 2018. Không phải chưa từng check-in trong chuyến đi, cũng không phải không có ý định check-in, mà những điểm người ta hay check-in ở khắp mọi miền thì chúng tôi lại thường quên không chụp lại một tấm ảnh, có nơi thậm chí không ghé đến.

DSCF1417
Thác Bản Giốc

Ở Mộc Châu không check-in đồi chè. Sơn La Điện Biên không check-in đèo Pha Đin

Sapa không Fanxipan, không Cát Cát, không nhà thờ, không Tả Van

Hà Giang không check-in Mã Pí Lèng.

Đà Lạt không quảng trường Lâm Viên, không trường Cao đẳng Sư Phạm (Riêng Đà Lạt phải nói là không gì cả mới đúng). 

Sài Gòn không nhà thờ Đức Bà, không Bitexco không Landmark81. 

Mũi Cà Mau không check-in Đất Mũi

Bình Thuận – Ninh Thuận không đồi cát Mũi Né. Phú Yên không Mũi Điện Cực Đông

Hội An không check-in, đi qua Đà Nẵng không dừng lại. Huế không check-in Đại Nội

Nhiều khi tôi chợt nghĩ: “Rốt cuộc thì chúng tôi đã làm cái quái gì nhỉ?”

DSCF0823
Đồi D1 Điện Biên

Chắc có lẽ hai đứa chúng tôi không hẹn mà cùng nghĩ sẽ đi thêm một chuyến nữa để check-in, chỉ là chưa ai kịp nói cái ý định đó ra cho người kia biết.

Người ta vẫn hay nói đùa nhau về những chuyến đi quá vội vàng gấp gáp, rằng “Đi du lịch chỉ để check-in thôi hả?”, nhưng trên thực tế, tôi thấy việc check-in hết các điểm đến khá là khó thực hiện, khá công phu và vất vả chứ không hề nhẹ nhàng như người ta hay nói. Tôi cá rằng nếu đi thêm một chuyến nữa, dù có cố ý đánh dấu để ghé qua, thì bằng một cách nào đó việc check-in ở những địa điểm nêu trên cũng vẫn sẽ bị bỏ sót lại sau chuyến đi, và sẽ có hàng ti tỉ lý do dành cho nó.

Tôi từng hai lần leo Fanxipan bằng chân trước khi người ta xây cáp treo lên tới tận đỉnh núi, không một tấm ảnh và lần này không lên núi nữa. Tôi cũng từng đi đồi chè Mộc Châu mấy lần, từng chụp ảnh tại đó nên không chụp nữa. 

Mấy hôm ở Đà Lạt Khunie bị ốm, một mình tôi dạo khu trung tâm, mà tôi khi đi một mình thường ngại cầm máy ảnh tự chụp.

Hôm ở Mũi Cà Mau, hai đứa thống nhất quan điểm không ra Mũi Đất, vì lười. Trên đường lái xe từ Nha Trang tới Tuy Hòa, chúng tôi có dừng lại ở đường rẽ ra Mũi Điện – Cực Đông, suy nghĩ mất 3 phút về việc dựng xe tại đó và đi bộ men theo con đường có xây bậc để lên ngọn hải đăng, nhưng cũng tại vì lười biếng, đành bảo nhau bỏ qua, lái xe đi thêm một đoạn nữa sẽ được nhìn thấy nó từ phía xa.

DSCF2075
Tháp Chăm Pôklong Garai – Ninh Thuận

Còn lúc ở Mũi Né đi Ninh Thuận, không hiểu tôi đã nghĩ gì mà đi vào con đường phía trong thay cho con đường biển. Và cũng không hiểu lúc đó Khunie bị làm sao mà lại không nhắc tôi rẽ chuyển cung đường. Mãi đến tận ngày hôm sau đi tới gần Nha Trang chúng tôi mới phát hiện ra mình đã bỏ lỡ mất điều gì đó. Đoạn đường này là đoạn tiếc nuối nhất, đúng là phải quay lại một lần nữa thật.

IMG_20181015_142801
Trường Sơn

Thực ra không chỉ trong chuyến xuyên Việt này, mà trong mỗi chuyến đi trước đó, lúc trên đường tôi đều có suy nghĩ: “Thôi check-in để làm gì đâu, đến đây là được rồi mà” chỉbởi một lý do duy nhất là ngại lấy máy ảnh ra khỏi ba lô. Nhưng tại không check-in, sau này mỗi lần nhìn thấy trên mạng có những bức ảnh xinh đẹp của một ai đó tại những địa điểm đã từng đi qua, tôi lại cảm thấy ghen tỵ vô cùng. Và mỗi lần mỗi lần tôi đều lại băn khoăn, rằng rốt cuộc thì tôi đã làm những gì để đến một tấm hình lại không có, và lại tự trách bản thân mình đãng trí và thật là dở hơi.

Thế nhưng rồi đến chuyến đi tiếp theo, vòng tuần hoàn đó lại lặp lại. Có lẽ việc háo hức khám phá địa điểm, việc tìm kiếm các hoạt động để tham gia và rồi bận rộn sắp xếp, thực hiện các hoạt động đó đã khiến tôi quên mất việc phải chụp lại một tấm hình bản thân mình với biểu tượng của điểm đến. Và mỗi lần như vậy, trở về đều mang theo một chút tiếc nuối.

DSCF1711
Thác Dray Nur – Buôn Mê Thuột

Thế nhưng tôi nghĩ như vậy cũng tốt. Chẳng phải người ta luôn nói sau mỗi chuyến đi phải mang lại cho mình được một điều gì đó hay sao. Tôi mỗi nơi đều gom một chút nuối tiếc mang về cất giữ. Mà nếu không có gì để nuối tiếc có khi tôi lại cảm thấy chuyến đi không được trọn vẹn. Bởi dù gì thì phải có nuối tiếc người ta mới lại nhớ nhau và sẽ quay lại tìm nhau chứ!

Lần sau, tôi sẽ chỉ đi để chụp ảnh check-in thôi. Thật!

 

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Vương Quốc Anh 王國英

Đêm đêm xem trăng sao mê say thiên văn, ngân nga vu vơ đôi câu ca linh tinh.

CMYP

Chai MingYang Photography

Endless Roaming

An Aussie that loves to Roam about our globe #happytravels

Góc nhà My

Bàn về chuyện học và chuyện đọc

%d bloggers like this: