Siemreap – mối tình đầu

Gần đây có một người trong buổi gặp có hỏi tôi: “Cậu nói về mối tình đầu của cậu đi!”. Lẽ ra tôi đã phải nhớ đến một người nào đó, nhưng bỗng dưng trong thời khắc ấy hình ảnh hiện ra lại là Angkor và Siemreap. Có lẽ tại thường ngày tôi vẫn hay nói đùa với mấy người bạn rằng Siemreap là mối tình đầu khắc cốt ghi tâm không bao giờ có thể quên. Lúc nào trong đầu tôi cũng chứa chất một nỗi niềm về Siemreap, bởi đó là nơi mà tôi yêu thích nhất nhưng lại chưa một lần nhắc đến. Tôi luôn muốn viết gì đó về Siemreap và Angkor, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, phải bắt đầu như thế nào.

IMG_4994

Năm 2015 tôi đến Siemreap, chuyến đi nước ngoài đầu tiên trong cuộc đời mình tôi đi bằng đường bộ qua cửa khẩu Mộc Bài, Tây Ninh. Mười hai tiếng trên xe ô tô, tôi cũng đã đặt chân được đến Siemreap, một Siemreap với cái nóng khô bụi bay mờ mịt và bên ngoài là mấy anh tuktuk đang đứng đợi. Lần đầu tiên đi ra khỏi Việt Nam, cái gì cũng mới mẻ, cũng hấp dẫn, ngay cả đến việc một chú tuktuk nói được mấy câu tiếng Anh đơn giản để hỏi chuyện cũng làm tôi phấn khích vô cùng. Tiếng Anh ở Siemreap phổ cập hơn Hà Nội nhiều, bất kể đường phố ngõ ngách nào cũng đều có thể nói tiếng Anh dù chỉ là một vài từ đơn giản để chỉ đường, để hỏi món ăn. Siemreap lúc đó đã nổi tiếng bởi Angkor từ lâu lắm rồi, nhưng dáng vẻ vẫn chỉ là một thị trấn du lịch nhỏ thôi chứ không thể gọi là một thành phố.

Nghe thiên hạ đồn sáng sớm ở đây nhất định phải đi ngắm bình minh Angkor, nên một cô gái yêu giường chiếu như tôi cũng phải cố dậy thật sớm, từ lúc 4h sáng trời còn tối đen thui để bắt đầu một ngày dài đáng nhớ. Và nó thực sự là một ngày dài đáng nhớ. Tôi không đi tuktuk mà chọn tự mình đạp xe, tôi hay mơ mộng đến khung cảnh đạp xe vào con đường rừng mát mẻ ở Angkor sẽ thi vị biết bao nhiêu. Trước khi đi, tôi đã tìm thông tin liên quan về cho thuê xe đạp ở Siemreap và biết đến White Bicycle – một tổ chức cho thuê xe đạp góp quỹ từ thiện cho trẻ em địa phương (http://www.thewhitebicycles.org/), cùng danh sách các hostel/homestay mà tổ chức có hợp tác cùng để lưu trú (Rất tiếc tổ chức này đã đóng cửa vào cuối năm 2019). Tôi đặt một trong các hostel ở đó, thuê xe đạp rồi buổi sáng ấy đi theo lời chỉ đường của chị lễ tân, chỉ với hai lần rẽ rồi cứ đi thẳng dọc theo bờ sông là sẽ tới.

Vào lúc 5h sáng, khi mà mặt trời đã bắt đầu dần dần hiện lên trên xa lộ, vầng dương màu cam dịu dàng ấm áp cũng mang theo một lời nhắn “nhẹ nhàng” tới tôi: “Chào ngày mới, kẻ lạc đường”. Vậy là giấc mộng bình minh Angkor cũng tan vỡ theo ánh bình minh đang dần dần trở nên rực rỡ. Trời sáng rõ, tôi hỏi đường quay lại Angkor và chính thức bước vào cuộc hành trình khám phá những ngôi đền của “ngày hôm qua đã mất”.

Khi mà thế giới kể nhiều câu chuyện hơn về AngkorWat – huyền thoại kiến trúc Ấn Độ Giáo của Đế quốc Khmer thì tôi lại chìm đắm trong thành phố cổ đại Angkor Thom cùng ngôi đền Bayon với những khối tượng Phật nhiều mặt. Angkor Thom đợt đó đang sửa chữa khá nhiều hạng mục, người ta dựng dàn giáo cao ngất ngay mặt trước của ngôi đền Bayon khiến những bức ảnh chụp toàn cảnh không được trọn vẹn.

ANGKOR INFORMATION @ UNESCO WORLD HERITAGE

Tôi không nghĩ dưới cái nắng nóng của Siemreap mà tôi có thể dành hàng giờ đồng hồ đi đi lại lại không biết mệt mỏi trong một Angkor Thom hoàn toàn lộ thiên, không hề có ý định rời đi. Lần đó, tôi thậm chí đã không còn đủ thời gian để đi đến Đền Ta Prohm nữa. Lần đó tôi đã nghĩ nếu có cơ hội quay trở lại, tôi sẽ dành thời gian 4-5 ngày chỉ để ngày ngày đạp xe vào Angkor một vòng, chiều lại đạp xe về thị trấn. Đạp xe dưới cái nắng đôi lúc khiến người ta cảm thấy mệt mỏi kiệt sức, nhưng cảm giác khác và đã hơn rất nhiều so với việc thuê taxi hay tuktuk. Hơn nữa, Siemreap vốn là thiên đường của các món nước hoa quả xay đá, nắng nóng đâu đáng kể gì.

Hôm sau, tôi ở Siemreap gần một ngày chỉ để đi loanh quanh thị trấn rồi buổi tối đón xe đi Phnompenh để quay về Việt Nam. Siemreap nhỏ nên có thể chỉ cần dành một chút thời gian đi bộ là có thể dạo hết một vòng các khu vực chính: ngôi chùa Wat Preah Prom Rath, chợ trung tâm Siemreap, và ngồi lê la ở các hàng quán quanh khu Pub Street. Buổi chiều muộn, tôi tranh thủ dạo thêm một vòng chợ với hy vọng được thử nhiều hơn các món địa phương, mặc dù cũng không thể gọi được lên một cái tên cụ thể, và nói thêm vài câu chuyện phiếm với mấy người bán hàng. Một em bé bán sinh tố đá xay siêu mến khách, đáng yêu và nhiệt tình. Một bạn tài xế tuktuk tiếng Anh rất giỏi, vắng khách ngồi làm phiên dịch giúp tôi nói chuyện cùng mọi người xung quanh. Một chú bán mỳ xào nói tiếng Việt, hỏi ra mới biết là lấy vợ Sóc Trăng. Thêm hai bạn gái xinh đẹp bán đồ lưu niệm hàng kế bên.

Lần đó bạn lái tuktuk nói đùa rằng nếu lần sau tôi có quay lại Siemreap thì cô bé bán sinh tố kia có lẽ đã đi lấy chồng nơi khác. Tôi nói tôi sẽ quay lại, khoảng một năm rưỡi sau.

Vậy mà đúng một năm rưỡi sau tôi có cơ hội quay lại thật. Lần thứ hai đến Siemreap đầu năm 2017, tôi đi cùng với một nhóm bạn thân. Đợt đó Vietjet mới mở đường bay đi Cambodia sau bao năm tháng độc quyền khai thác của VNA, giá vé chỉ còn 1/3, khiến chúng tôi không còn phải cân nhắc đến việc bay vào Sài Gòn rồi ngồi lì trên xe khách 12h đồng hồ mới có thể đặt chân tới nơi nữa.

Lần này, chúng tôi đã cùng được đón bình minh Angkor Wat trong truyền thuyết, bằng một chuyến tuktuk khởi hành lúc 4h30 sáng. Lần này, tôi cũng đã được đến thăm ngôi đền rễ cây Ta Prohm huyền thoại.

Lần này, Siemreap đã biến mình trở thành một thành phố nhộn nhịp đông đúc hơn, hiện đại hơn, đường phố ngăn nắp và sạch sẽ hơn.

Lần này, tổng thời gian chuyến đi lên tới 11 ngày, nhưng tôi cũng lại chẳng thể thực hiện được ước muốn ở Siemreap một tuần.

Lần này, đúng là có đi dọc con phố chợ vài lần cũng không tìm thấy cô bé năm nào.

Tôi vẫn muốn quay lại Angkor, để thực hiện cái ước muốn ngày ngày đạp xe vào thăm nhau rồi chiều tối lại đạp về. Nếu có nhiều tiền, có thể đăng ký một tour ngắm toàn cảnh Angkor từ máy bay trực thăng, hoặc tham gia các trò zipline mạo hiểm trong rừng.

Tôi vẫn muốn quay lại Siemreap lần nữa, để xem mối tình đầu của tôi theo năm tháng giờ có hình dáng như thế nào, để xem có cơ duyên nào gặp lại những người đã cũ, để thấy đổi thay rồi liệu tôi có thôi canh cánh những tiếc nuối trong lòng hay chăng?

 

5 Comments

  1. Len Kagami

    Mình cũng thích Bayon + Angkor Thom hơn Angkor Wat. Cả sunrise và sunset ở đây đều đẹp, lại còn không phải chen chúc 🙂 Ánh sáng chiếu trên mấy tượng Phật trông ảo cực kì.

    Liked by 2 people

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s